Showing posts with label Xúc cảm âm nhạc. Show all posts
Showing posts with label Xúc cảm âm nhạc. Show all posts
Apr 2, 2018
Relaxing Guitar Music
Xúc cảm âm nhạc
Thú thật là tôi rất mê, rất thích thể loại nhạc không lời. Một bài hát được cho là hay thì trước hết phải nói đến giai điệu, sau đó mới đến ca từ. Nhưng chẳng mấy khi tôi nghe các bản hòa tấu guitar. Hôm nay có lẽ là một ngoại lệ, vì không phải tôi chỉ nghe một vài phút mà tận 3 giờ. Đến tôi cũng phải ngạc nhiên và tự hỏi mình điều gì đã cuốn hút tôi nghe mãi mà không thấy chán như thường lệ?
Câu trả lời đầu tiên đó là con số View. 64.047.236 lượt xem - Tôi chưa hề thấy một bản hòa tấu nào mà có nhiều lượt view như vậy cho đến giờ phút này. Một Video Audio! Bạn có tin không? Dù thế nào thì đó vẫn là sự thật. Các bản nhạc được sắp xếp khéo léo đúng như cái tên của nó: Relaxing Guitar Music. Tôi cũng đã từng làm những List nhạc nhưng giỏi lắm cũng chỉ khoảng 20 triệu View ở trang "quá cố Nhacso.net".
Câu trả lời tiếp đến là những bản nhạc được chọn lọc rất phù hợp cho việc thư giãn. Âm lượng cũng vừa phải. Tôi cũng đã từng viết một vài bài về âm nhạc chức năng, điều đó giúp tôi có thể lý giải cách khoa học rằng, các bản nhạc với các thanh âm đơn sắc thì tốt cho việc thư giãn. Chúng có nhiều lý do, song lý do hơn cả đó là "vượt qua" được các tạp âm đến từ môi trường. Hãy thử mở một vài bài Hit trên bảng xếp hạng ở quán cafe, nơi bạn cần thư giãn với Video này xem cảm giác của bạn như thế nào? Một gợi ý nữa là sau bữa tối, bạn ngả lưng trên những chiếc ghế và lắng nghe từng nốt nhạc rung lên trên nền nhạc trầm kỳ diệu phát ra từ những đàn guitar thì thế nào? Còn với tôi, những bản nhạc này rất thích hợp cho việc viết lách. Chúng gợi cho tôi nhiều cảm hứng để não luôn tràn đầy say mê đến quên thời gian và không gian xung quanh.
Câu trả lời cuối cùng là video thì nhiều, đề xuất không ít, nhưng những video thực sự phù hợp và đáng để nghe thì rất ít. Video bạn đang nghe chính là một trong số đó. Trước hết nó đúng với tôi. Nếu bạn là một người sôi nổi, thích cảm giác mạnh thì có thể đây không phải là thời điểm để bạn thưởng thức những giai điệu này, thậm chí bạn cũng chẳng hề nghĩ trong đời có giây phút nào đó bạn sẽ nghe thể loại này. Nhưng đã là một người trưởng thành, bạn hiểu rõ rằng "sự riêng tư" và những giờ phút yên tĩnh là cần thiết. Tựa như những lời ru bên nôi, bạn có những cái nôi song bạn cũng cần ai đó vỗ về bạn, cho bạn "sự bình yên" thanh thản sâu thẳm trong tâm hồn.
Ca sĩ/ ban nhạc: Hoàng Yến Chibi Album: Tháng Năm Rực Rỡ OST Phát hành: 2018 Thể loại: Nhạc Phim Quốc gia: Việt Nam Chiều dài: 4:47 Nhạc sĩ: Đức Trí Nhà sản xuất:
Lời bài hát
Em đánh rơi nụ hôn đầu sau lưng anh
Em đánh rơi tình yêu đầu sau lưng anh
Và anh đâu biết và em chưa dám
Nên thế là vụt mất nhau một đời.
Em lỡ mang nỗi buồn khi yêu anh
Em nát tan cõi lòng nên mong anh
Nụ hôn chưa dám, vòng tay chưa ấm
Nên thế là lạnh giá em một đời.
[Chorus]
Yêu người nhưng em giữ cho riêng em thôi
Yêu người em ngu ngốc khóc riêng em thôi
Hay vì em chưa biết, biết yêu ai bao giờ
Biết thương ai bao giờ
Nên đêm hờ hững trôi, anh hờ hững xa
Đau lòng quá.
Cảm hứng sáng tác
Viết trên trang cá nhân, nhạc sĩ Đức Trí tự hào đây là bộ phim điện ảnh Việt Nam có "nhiều đoạn nhạc nhất từ trước tới giờ (hơn 80 đoạn)". Thông thường, các phim điện ảnh khác sử dụng tối đa 30 đoạn.
"Tôi không có ý định thực hiện những bản phối đưa người xem quay trở về thập niên 1970, dù bối cảnh của phim diễn ra trong thời gian đó", nhạc sĩ Đức Trí cho biết, "Tôi cũng muốn các bản thu mới không trau chuốt quá nhiều mà đầy mộc mạc, làm toát lên tinh thần của bài hát".
Đặc biệt, nhạc sĩ chứng tỏ anh dành nhiều tình cảm cho bộ phim khi sáng tác Nụ hôn đánh rơi một cách ngẫu hứng từ cảm xúc và tặng cho giọng hát Hoàng Yến Chibi. [1]
Xúc cảm âm nhạc
Nếu ai đó đã xem phim Tháng năm rực rỡ, thì phần lớn người xem đều đánh giá cao ca khúc Nụ hôn đánh rơi do ca sĩ - nữ chính Hoàng Yến Chibi thể hiện. Đây là bộ phim có phân đoạn được sử dụng âm nhạc nhiều nhất từ trước tới nay (80 đoạn thay vì 30 ở các bộ phim trước đây). Nhưng sau tất cả, để lại ấn tượng sâu sắc nhất là 2 ca khúc "Nụ hôn đánh rơi" và "Rực rỡ tháng năm" do Mỹ Tâm thể hiện. Nhưng khác với Rực rỡ tháng năm, Nụ hôn đánh rơi thường được dùng ở các khoảng lặng của phim, chính vì thế ca khúc dễ đi vào lòng người bởi sự sâu lắng, mang nhiều cảm xúc và xúc động cho người xem.
Thêm vào đó, ca từ của bài hát đã vô tiền khoáng hậu "chạm" đến rất nhiều thính giả. Kết quả là ngay sau khi clip phát hành, đã có rất nhiều bạn trẻ trích dẫn một vài câu trong bài hát để làm Status cho chính mình.
"Em đánh rơi nụ hôn đầu... sau lưng anh. Em đánh rơi tình yêu đầu... sau lưng anh".
Thanh xuân thì ai cũng vậy, có chút ngây thơ, nông nổi và bồng bột, chút "lầy lội" và có khi đắm mình trong sự ghen tương, hờn giận. Sự vô tư, vô vị lợi đó đã biến thanh xuân của một người trở thành vô giá, chẳng thể nào trở lại. Ta lại thấy nỗi khắc khoải của ngày tháng trong câu hát:
Và anh đâu biết và em chưa dám Nên thế là vụt mất nhau một đời.
Có yêu và trải nghiệm nhiều các cung bậc cảm xúc mới có thể thấu hiểu và thốt lên 2 câu ngắn gọn nhưng hàm chứa sự trải nghiệm sâu sắc đến vậy. Tôi thích hai chữ "vụt mất" nhất. Nó là khoảnh khắc, là sự mong manh mà không khéo ta dễ đánh rơi, để tan biến mọi thứ trong chớp mắt. Kinh nghiệm cuộc sống dạy chúng ta cần phải biết trân quý với những gì đã và đang có, nhưng không quên sẵn sàng chuẩn bị để nắm bắt lấy cơ hội mà tạo hóa ban tặng. Vì khi tất cả trôi qua, có hối cũng đã "vụt mất nhau một đời".
Tôi nhớ cách đây không lâu, "cạn lời" là câu cửa miệng, lời đùa giỡn của rất nhiều người, ở nhiều lứa tuổi; và giờ đây, "Đau lòng quá" cũng sẽ là một câu "hit" như thế. Với tôi, "cạn lời hay đau lòng quá, thì đều là kết thúc của một sự kết thúc. Nó mở là những khoảng lặng, nếu không muốn nói là yên lặng. Một tâm trạng đáng sợ nhất mà tôi từng biết, vì đằng sau câu nói tưởng chừng đơn giản đó là những nỗi lòng chưa thể gọi tên, chúng nổi loạn, chất chứa mà không sao thốt lên lời mà chỉ đành buông xuôi cùng một lời giản đơn chỉ với 3 từ :"Đau lòng quá"!
Yêu người nhưng em giữ cho riêng em thôi Yêu người em ngu ngốc khóc riêng em thôi Hay vì em chưa biết, biết yêu ai bao giờ
Đọc xong ba câu trên bạn có thấy gì bất ổn không? Riêng tôi thì cho đó là điều ngu ngốc hiển nhiên mà bất kì ai trong đời vướng phải. Khi tôi viết những lời này, có đôi lúc tôi phải dừng nghỉ, khẽ buông rèm mi để cho bao dòng xúc cảm đọng lại. Bất chợt tôi lại bắt gặp mình trong hình ảnh ngồi yên, lặng thinh trong căn phòng vắng và bị ngự trị bởi màu đen để rồi luẩn quẩn với những dòng xúc cảm tuôn ra chẳng biết đến từ đâu. Đôi lúc tôi cũng tự hỏi mình, liệu mình có "đánh rơi nụ hôn" nào để ròi "để lỡ tình yêu" sau lưng một ai đó.
Có rất nhiều điều tôi chẳng thể viết ra cho hết những nghĩ suy và cảm nhận của mình về bài hát mà chỉ biết "gặm nhấm" và hưởng thụ những xúc cảm mà bài hát mang lại. Tôi cố gắng đọc thật nhiều để ngôn từ linh hoạt hơn, nhưng tôi phải thừa nhận, rất nhiều khoảnh khắc ngôn từ trở nên bất lực chẳng hạn như lúc này. Liệu như vậy có phải tôi cũng đã "đánh rơi" đi một điều gì đó quan trọng?
Với ai đó, âm nhạc hay tác phẩm âm nhạc là nơi người ta trải nghiệm sự đồng cảm, nơi tìm thấy hay gợi nhớ nhưng cảm xúc tưởng như đã mất thì nay lại tìm về. Với ai đó, Nụ hôn đánh rơi là lời nhắc nhở về những gì đã mất chẳng thể tìm lại; biết trân quý những gì đã và đang có. Với ai đó, họ tìm thấy một bài hát hay có ca từ xúc tích, đầy cảm xúc. Và với ai đó, họ nhận ra nhiều điều, rút ra nhiều kinh nghiệm cho riêng mình; và thấy được sự trưởng thành, độ nông-sâu của người nhạc sĩ.
Tháng năm rực rỡ - Một bộ phim gốc đến từ xứ sở Kim chi, Hàn Quốc. Dù đã cố gắng Việt hóa tối đa, song "hơi thở" của nó vẫn ít nhiều phảng phất cái "chất" Hàn đâu đó. Riêng đối với tôi, đây là một bộ phim thành công về nhiều mặt của đạo diễn Quang Dũng, và Nụ hôn đánh rơi chính là một trong những "nốt nhạc" góp nên thành công đó.
Kacey Lee Musgraves (21/08/1988) là ca sĩ người Mỹ nhạc đồng quê đoạt giải Grammy. Cô đã tự phát hành ba Album trước khi xuất hiện tại mùa thứ năm của chương trình tìm kiếm tài năng của USA Network Nashville Star vào năm 2007, cô xếp hạng thứ bảy. Năm 2012 cô ký hợp động với hãng địa Mercury Nashville, Kacey phát hành album phòng thu Same Trailer Different Park vào tháng 3 năm 2013.
Kacey Musgraves xếp hạng nổi tiếng thứ 6167 trên thế giới và thứ 42 trong danh sách Ca sĩ nhạc đồng quê nổi tiếng.
Kacey Musgraves, chủ nhân của hai tượng vàng Grammy trong đó có Album nhạc đồng quê của năm, đã thể hiện bài hát "Follow Your Heart" (tạm dịch: Hãy đi theo tiếng gọi của trái tim) và chia sẻ suy nghĩ của mình: "Tôi tự hào vì có thể đứng đây để cất lên giai điệu của dòng nhạc đồng quê. Tôi chúc mừng tất cả những ai có mặt trong khán phòng này ngày hôm nay, bởi vì đã sống thật và dám công khai yêu người mà mình yêu".
I was just coastin'
Never really goin anywhere
Caught up in a web I was gettin kinda used to stayin' there
And out of the blue
I fell for you
Now you're lifting me up, instead of holding me down
Stealing my heart instead of stealing my crown
Untangled all the strings round my wings that were tied
I didn't know him and I didn't know me
Cloud nine was always out of reach
Now I remember what it feels like to fly
You give me butterflies
Kiss full of color makes me wonder where you've always been
I was hiding in doubt till you brought me out of my chrysalis
And I came out new
All because of you
Now you're lifting me up instead of holding me down
Stealing my heart instead of stealing my crown
Untangled all the strings round my wings that were tied
I didn't know him and I didn't know me
Cloud nine was always out of reach
Now I remember what it feels like to fly
You give me butterflies, yeah
You give me butterflies
Now you're lifting me up instead of holding me down
You're taking my hand instead of taking my crown
Untangled all the strings round my wings that were tied
I didn't know him and I didn't know me
Cloud nine was always out of reach
Now I remember what it feels like to fly
You give me butterflies
You give me butterflies
Ooh, ooh, mhm
Xúc cảm âm nhạc
Ngay hồi còn niên thiếu, vốn đã thích nghe nhạc, nghe nói bên cạnh nhạc cổ điển, nhạc rock, nhạc pop…, nước Mỹ còn có loại nhạc gọi là nhạc đồng quê (country music), tôi nghĩ vơ vẩn là loại nhạc này chắc chỉ dành cho giới nông dân, lao động nghèo người Mỹ, nghĩa là chắc cũng na ná như nhạc cổ Nam bộ, bài chòi Trung bộ hay hát chèo Bắc bộ mà giới đại chúng bình dân người Việt mình rất mê mà thôi.
Lần hồi tôi mới vỡ lẽ, rằng thực tế là trong nhạc đồng quê Mỹ không hề có kiểu hát hò nào giống như vô câu mùi mẫn hay xuống “xề” áo não ở các bài Vọng cổ, Phụng hoàng, Tứ đại oán, Khấp hoảng thiên, Trăng thu dạ khúc…, nghe buồn đứt ruột từ làn hơi thiên phú của các danh ca cổ nhạc như Út Trà Ôn, Minh Cảnh, Phượng Liên, Lệ Thủy… Thời khá xưa là thập niên 60, các danh ca country music, như: Johnny Cash, Glen Campbell (có ca khúc Galveston trứ danh) hay Olivia Newton Jones (thiết tha vô cùng với bài If you love me). v.v..,. luôn trình diễn rất sống động, tươi mát, thậm chí là vui nhộn nữa.
Hơn thế, đề tài thường thấy trong nội dung lời nhạc đồng quê Mỹ thì rất bình phàm nhân con người, như tình yêu trai gái, sinh hoạt ở nông trại hay chốn thiên nhiên hoang dã, trong đó có những câu chuyện về cánh đồng lúa mạch, con sông chảy qua trước căn chòi trên thảo nguyên, hình ảnh con chó đốm, con bò cái.v.v…, và cả về niềm tin tôn giáo. Điển hình như trong Giải nhạc đồng quê (Country Music Association Awards – CMA Awards) Mỹ Quốc năm 2008, nhiều ca sĩ được giải nhất đều là qua các sáng tác về đề tài niềm tin tôn giáo, như Kenny Chesney với bài Everybody wants to go to the Heaven và George Strait với bài I saw God today.
Nhạc đồng quê Mỹ Quốc thời nào cũng có những tài năng sáng chói, không phải co hẹp trong sân chơi riêng của giới người Mỹ thích nhạc country mà còn nổi tiếng khắp cả nước, qua mặt cả danh tài của các dòng nhạc khác. Như tại lễ trao giải CMA Awards lần thứ 50 -2016 tại thành phố Nashville (bang Tennessee, được xem là thủ đô nhạc country Mỹ Quốc), Carrie Underwood lại thắng ấn tượng với giải thưởng ‘Nữ ca sĩ của năm’ và Garth Brooks đoạt giải thưởng ‘Nam ca sĩ của năm’. Hai danh ca nói trên từng được tôn vinh nhiều lần ở các kỳ CMA Awards các năm trước.
Có quy mô rộng, sâu hơn giải CMA, giải Grammy là một giải thưởng hằng năm được tổ chức bởi Viện thu âm nghệ thuật và khoa học quốc gia Hoa Kỳ cho những thành tựu xuất sắc trong ngành công nghiệp thu âm, được coi là giải thưởng danh giá nhất trong lĩnh vực âm nhạc, tương đương giải Oscar bên điện ảnh. Giải Grammy nghiên cứu và trao thưởng rộng rãi đến nhiều thể loại âm nhạc, từ pop, rock, latin rock, R&B, country music, rap, dance/electronic, nhạc phim… Do đó, cũng hợp lý khi có ý kiến cho rằng có thể xem giải CMA là giải Grammy của dòng nhạc đồng quê. Và trong giải Grammy cũng năm 2016, Taylor Swift, ca sĩ xinh đẹp 26 tuổi, được mệnh danh là ‘Công chúa nhạc đồng quê Mỹ’, đã làm nức lòng người hâm mộ ở nước Mỹ cũng như quốc tế.
Tuy năm nay không thành công trong chính chuyên ngành nhạc đồng quê của mình (giải CMA) nhưng bên giải Grammy, Taylor Swift đoạt luôn hai giải quan trọng là ‘Album của năm’ và ‘Album nhạc pop xuất sắc nhất’ trong khi giải ‘Album nhạc đồng quê hay nhất’ lọt vào tay ca sĩ Chris Stapleton với ca khúc tựa là Traveller.
Mặt khác, những nét dân dã, hồn hậu của nhạc đồng quê Mỹ Quốc đã làm tôi rất khoái loại nhạc này. Trước hết là nhạc country gắn liền với những bài dân ca Mỹ rất quen thuộc, như Oh Susana, The red river valley song, Clementine. v.v… Hay vui nhộn vô cùng là qua các phim hoạt hình làm từ bộ truyện chàng cao bồi Lucky Luke, ta thấy trên sân khấu, các lão nhạc công – có cả các lão bà – say sưa chơi các nhạc cụ đơn sơ như banjo, guitar, harmonica, violin, còn bên dưới – tức trên bãi cỏ xanh tươi hay bãi cát tung bụi mịt mù – khán giả cuồng nhiệt ôm nhau nhảy hay luân phiên độc diễn các điệu dân vũ, khôi hài hơn là trong bãi có cả những chú chó ngoan cố sủa mãi hoặc những chú bò cứ vô tư nhai cỏ…
Riêng về chất giọng, các ca sĩ hát nhạc đồng quê Mỹ thường kéo dài đả đớt các nguyên âm, nghe như có bỏ dầu “ngã”, dấu “hỏi” vô tiếng Mỹ vậy, nghe cứ như giọng nẩu bèn bẹt, eo éo của bà con người Việt mình ở vùng trung Trung bộ.
Nhịp điệu nhạc đồng quê cũng khác các loại Rock, Pop ở chỗ đơn giản hơn, đều hòa hơn, ít chơi nhịp chõi, và phần bộ gõ (trống) cũng ít fantasy này nọ, không có những đoạn chợt buông lơi rồi chạy dồn một cách phang ngang, dậm dật.
Bên cạnh đó, cho đến ngày nay đã sang thế kỷ 21 lâu rồi, dù bên phía các dòng nhạc đại chúng khác đã dần hồi phát sinh biến tướng đủ kiểu, từ pop, rock biến thành disco, R&B, salsa, alternative, funk, heavy metal, rap (nhạc nói) .v.v…, tôi thấy sân khấu nhạc đồng quê Mỹ trước sau vẫn không thay đổi cái vẻ vui sống hồn nhiên cố hữu. Kiểu đồng phục “quần jean, nón vành, giầy bốt” tràn ngập từ sân khấu xuống tới hàng khán giả. Và khác với những ca, nhạc sĩ của nhiều ban nhạc rock metal, psychedelic hay salsa, thích đề tóc kiểu người tiền sử và ăn mặc nhếch nhác, có khi còn cố tình chơi đồ rách vá, thì những ca sĩ nhạc đồng quê như Garth Brooks, Tm MacGraw …, lúc nào cũng tóc tai gọn gàng, chăm chút sơ mi chim cò, ca rô sọc màu sắc rực rỡ, kèm theo tua ren các thứ. Còn các diva nhạc đồng quê như Shania Twain, Gretchen Wilson rất xinh đẹp, hấp dẫn nhưng lại không “khoe hàng” sexy tùm lum như mấy nàng Bejoncé Knowles, Britney Spears, Lady Gaga… bên nhạc Pop hay R&B. Như trong lễ trao giải CMA 2008, các nữ ca sĩ như Jennifer Nettles, Carrie Underwood, Brad Paisley, hay các nhóm Sugarland, Rascal Flatts, Lady Antebellum…, đều ăn mặc trang nhã, kín đáo, giản dị.
Không rõ có phải nhờ vào phong cách trang nhã “ca, diễn nghệ thuật là chính” chứ không phải “show mình mẩy, hàng họ là chính” mà nhạc đồng quê Mỹ Quốc cứ thầm lặng ca, diễn mà lại lấy được cảm tình bền chặt của đa số đại chúng Mỹ hay không, cứ thấy một đại diện của dòng nhạc này đã thành công tột đỉnh, bỏ xa đại diện các dòng nhạc nhạc khác trong “The Voice” – show tivi ca nhạc đắt người xem hàng đầu của toàn nước Mỹ suốt nhiều năm qua. Đó là ca sĩ cao kều Blake Shelton, từng liên tục từ 2010 đến 2014 đoạt nhiều giải thưởng khác nhau ở các giải Grammy, CMA và iHeartRadio Music. Trong giàn 4 huấn luyện viên của The Voice, Blake là huấn luyện viên duy nhất chuyên về nhạc đồng quê và đáng nể hơn nữa, trong suốt 11 mùa giải The Voice (bắt đầu năm 2006), Blake không hề bị thay thế lần nào bởi ca sĩ khác ở vị trí “ghế nóng” như tình trạng của 3 – 4 nam, nữ huấn luyện viên khác. Cũng dễ hiểu thôi, Blake Shelton vừa giúp học trò Sundance Head, ca sĩ râu rìa “chuyên trị” nhạc đồng quê, không bao giờ thiếu cái nón cao bồi Texas khi ra hát, đoạt giải Quán quân The Voice năm 2016, có nghĩa là huấn luyện viên Blake Shelton và các học trò trong đội anh được quần chúng Mỹ (MC trong show The Voice gọi khối “giám khảo” tập thể này là America) nhiệt liệt ủng hộ và bình chọn dài dài, nên team (đội) Blake đã thắng lợi đến tận lần thứ 5 trong 11 kỳ The Voice, gồm 3 lần quán quân và 2 lần á quân.
Trong không khí nhạc đồng quê phấn chấn, yêu đời ấy, người Mỹ cùng hát, cười, la hét, nốc bia… Nước Mỹ tuy giàu mạnh cũng đã từng điêu đứng vì suy thoái tài chính, người dân mất nhà, mất việc làm, nhưng hễ đã “máu” nhạc đồng quê của mình lên rồi, cứ như anh chàng Mỹ lại cười thật tươi, nói Oh, I’m fine. Tốt thôi cuộc đời ạ!
Tương tự, dân Mỹ từng bị nhiều dân tộc khác trên thế giới kết án là khó ưa ở cái óc duy lý, thực dụng, khép kín, tư kỷ kiểu “Nước Mỹ của người Mỹ”, nhưng hình như một khi người Mỹ đắm mình vào dòng nhạc đồng quê, dân gian của họ – dòng nhạc nguyên sơ đã có mặt từ thời các đoàn xe ngựa rong rủi trên sa mạc Viễn Tây, đi mở mang bờ cõi Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ – thì không hiểu sao, riêng tôi lại thấy họ rất dễ mến, dễ gần, bởi lúc đó rõ ràng là họ sống thả lỏng con người họ theo tình cảm mềm mại, cảm xúc dễ dàng, có khi hồn nhiên, hiếu động như bọn trẻ con vui đùa.
Nhiều người vẫn nhầm tưởng rằng đây là một ca khúc nhạc Hoa lời Việt, nhưng thực chất ca khúc này được nữ ca sỹ lừng danh người Nhật Miyuki Nakajima sáng tác và thu thanh lần đầu tiên vào năm 1986 với tựa đề "Ruju -ルージュ" (Rouge). Miyuki Nakajima là 1 trong 16 ca sĩ hay nhất mọi thời đại của Nhật!”
Sau đó ca khúc này đã được Faye Wong viết lại bằng tiếng hoa "容易受傷的女人" (Người con gái dễ bị tổn thương), chính bài hát này đã đưa tên tuổi Faye Wong nổi tiếng. Và bài "Người tình mùa đông" đã được chuyển dịch từ bài hát lời Hoa này
Tính đến thời điểm này, "Người tình mùa đông" có 8 phiên bản
+ Tiếng Nhật (đây chính là bản gốc): Ruju
+ Tiếng Hoa: có 2 phiên bản, 1 là tiếng Phổ thông và 2 là tiếng Quan Thoại
+ Tiếng Anh: có tới 4 phiên bản: “That is love”, “Please don’t go away”, “Broken hearted woman” và “Only love is real”
+ Tiếng Việt: Người tình mùa đông do Như Quỳnh trình bày.
Mỗi phiên bản tùy vào người viết lời mà sắc thái và hoàn cảnh của người con gái ấy vì vậy mà đậm sâu khác nhau.
[accordion]
[item title="XEM BẢN TIẾNG HOA CỦA VƯƠNG PHI"]
[/item]
[/accordion]
Dù là phiên bản nào thì tâm điểm vẫn là người phụ nữ với những dòng tâm sự bất tận của mình. Nhưng với tác giả bài viết này thì vẫn thấy bản đầu tiên Tiếng Nhật có ca từ hay hơn cả. Đứng ở góc độ người phụ nữ Nhật thì người nghe cũng phần nào hiểu được những góc cạnh nơi cõi lòng thầm kín của người con gái vừa hiện đại vừa không mất đi cái bản sắc đặc trung của một dân tộc.
Đến bản tiếng Hoa thì người phụ nữ ít chịu ảnh hưởng bởi lễ giáo hơn, mang dáng vẻ của người phụ nữ cập thời hơn. Cũng vẫn là tâm sự người phụ nữ, nhưng ca từ có phần hoa mỹ hơn. Đó là cái hay của tiếng Hoa và dường như đó là sở trường của người Hoa...
Đến phiên bản Người tình mùa đông - tiếng Việt. Mọi người vẫn thường biết đến người hát là Như Quỳnh. Vấn đề là tiết tấu trong phiên bản này êm đềm, nhẹ nhàng tựa như những con sóng trong những ngày hè yên ả cứ dập dìu người nghe. Bài hát này ca từ không hay như 2 phiên bản trên nhưng mang lại cái mới mẻ trong giai điệu, và chỉ trong thời gian ngắn đã được nhiều người biết đến bài hát cũng như tên tuổi người nữ ca sĩ thể hiện bài hát này.
[accordion]
[item title="NGƯỜI TÌNH MÙA ĐÔNG - NHƯ QUỲNH"]
[/item]
[/accordion]
Dù là phiên bản nào thì cũng có cái hay của nó. Đó là một bản tình ca đẹp và đa sắc màu. Một khúc ca mang đến nhiều xúc cảm cho người nghe, đặc biệt là phái nữ.
Một bản tình ca gửi theo một lời chúc sức khỏe, vui vẻ và an lành đến bạn đọc với ngày nghỉ cuối tuần nhiều niềm vui và ngập tràn hạnh phúc.
Có rất nhiều thứ con người xin, nhưng xin thời gian qua mau thì chắc không mấy người như Lam Phương. Bởi vì có xin mọi thứ trên đời mà không có thời gian để "hưởng" thì không biết xin để làm gì. Có lẽ vì tủi cho phận đời long đong lênh đênh và cái khổ quá nhiều mà người nghệ sỹ đã trải lòng và viết lại những suy tư, vương vấn trong lòng.
Buồn nào hơn đêm nay?
Buồn nào hơn đêm nay!
Thoạt nghe có vẻ đó là một câu hỏi, nhưng có vẻ không hẳn là như thế, tôi nghĩ đó cũng được xem như một câu cảm thán. Một lời cám cảnh vì thực tại mà chợt thốt lên lời. Tôi vẫn chẳng thể nào hiểu được vì sao Lam Phương lại đặt tên bài hát là Xin thời gian qua mau? mà không là một tên nào khác? Có thể nghĩ ngay cái tên đó là câu: Buồn nào hơn đêm nay. Suy cho cùng, đó là cái hay của Lam Phương, người nhạc sỹ luôn để lại những dấu chẩm hỏi sau mỗi lần nghe ca khúc của ông. Và người có trải qua nhiều cái khổ cái đau thì mới có thể thấu những gì người nghệ sỹ nhắn gửi. Điều đó cũng giống như khi người ta xem những bức tranh nghệ thuật, họ sẽ lấy làm khó hiểu về nhiều thứ cho đến khi hiểu được câu chuyện và hoàn cảnh tác giả sáng tạo ra nó.
Thời gian qua nhanh quá, nó lướt qua dù chúng ta đã biết. Khi chúng ta để ý đến thời gian, thì cảm thấy mọi thứ đều khẩn cấp; khi chúng ta không để ý đến thì thời gian trôi qua đều đặn. Khi thềm năm mới sắp tới cũng là lúc mỗi người chúng ta có thời gian mà nhìn lại cuộc đời mình trong bao năm qua, chí ít cũng là năm vừa qua. Người nghệ sỹ buồn, chịu không nổi đã phải thốt lên:
Buồn nào hơn đêm nay
Khi ngoài kia bão tố đầy trời.
Từng cánh lá cuốn gió
Rơi vào lòng đêm thâu.
Thương thầm mối tình ngâu.
Ngày về ôi xa quá.
Cánh nhạn còn miệt mài.
Trong nắng hồng mê say.
Lạc bầy chim chíu chít.
Hai phương trời cách biệt.
Đêm chờ và đêm mong.
Có lẽ, chẳng cái buồn nào buồn bằng nỗi buồn người xa quê hương xứ sở. Người có điều kiện buồn cái buồn của người có điều kiện. Còn với Lam Phương, khi bôn ba ở xứ người với nhiều nghề nghiệp, phải khó khăn lắm mới có thể ổn định gia cảnh, chẳng những thế còn phấn đấu, hy vọng sống dậy niềm đam mê của mình và vợ. Khi người nghệ sỹ bị vây khốn trong cái vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, có mấy ai còn tâm sức để mà sáng tạo? Thế mới thấy được cái tài và tâm hồn sống với nhạc mãnh liệt thế nào nơi Lam Phương. Dù khổ, dù buồn ông vẫn biết cách biến chúng thành những nhạc phẩm để lai cho đời.
Ta đã quen, quen từng hơi thở.
Quen tiếng cười và sóng mắt đưa tin
Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá.
Chưa bao giờ một phút sống xa nhau.
Thương những khi trăng tà soi xóm vắng.
Đưa nhau về anh viết thành bài ca.
Thương những khi trưa hè nghiêng nắng đổ.
Hắt hiu buồn tiếng vọng nhè nhẹ đưa.
Ông và vợ, nghệ sỹ Túy Hồng, dù có phải lênh đênh vượt muôn trùng sóng đến với xứ người, lao tâm khổ tứ trăm bề vẫn cùng dìu nhau nuôi dưỡng yêu thương và đam mê ca hát, nhạc kịch của mình. Với Lam Phương, những thời khắc đó ông nhớ từng chi tiết dù là nhỏ nhặt nhất. Không chỉ thói quen, tiếng cười, sóng mắt, mà còn đến từng hơi thở. Người nghệ sỹ cần những cái nhạy cảm đó, bởi nếu thiếu sự tinh tế và để ý thì sẽ chẳng bao giờ có thể cảm nhận cuộc sống này chi tiết được như vậy. Có cảm nhận nhiều thì ngôn từ sẽ nhiều hơn người bình thường. Đó chính là điều nổi bật trong các sáng tác của ông. Người nghe có thể thấy những ca từ hoa mỹ nơi các nhạc sỹ cùng thời với Lam Phương, nhưng chẳng ai có ca từ chân chất, mộc mạc như Lam Phương. Đó cũng là lý do, người nghe dễ đồng cảm và nhận ra đâu đó bản thân khi nghe nhạc Lam Phương.
Dù rằng sau mưa bão.
Gió hiền hòa lại về.
Vẫn thấy lòng hoang vu.
Cuộc đời là hư vô.
Bôn ba chi xứ người.
Khi mình còn đôi tay.
Tôi biết đến Lam Phương qua loạt series trung tâm Paris By Night. Tôi nhanh chóng bị thu hút và biết nhiều hơn về người nghệ sỹ này. Đúng như bác Nguyễn Ngọc Ngạn đã nói, "Lam Phương có rất nhiều bài hát hay, nhưng ngại giới thiệu". Tôi nghĩ lẽ thường con người ta cũng vậy. Khi phải trải qua quá nhiều sóng gió trong đời, thì những ngày tháng cuối đời chỉ muốn yên ổn mà sống. Không ham gì công danh hay nổi tiếng gì đó. Những lời bộc bạch người nghệ sỹ già mộc mạc khiến bao người phải chạnh lòng.
Xin cảm ơn người nhạc sỹ đã lao tâm mà để lại cho âm nhạc Việt những bài ca sống mãi với thời gian.
[accordion] [item title="XEM LỜI BÀI HÁT XIN THỜI GIAN QUA MAU"]
Buồn nào hơn đêm nay.
Buồn nào hơn đêm nay
Khi ngoài kia bão tố đầy trời.
Từng cánh lá cuốn gió
Rơi vào lòng đêm thâu.
Thương thầm mối tình ngâu.
Ngày về ôi xa quá.
Cánh nhạn còn miệt mài.
Trong nắng hồng mê say.
Lạc bầy chim chíu chít.
Hai phương trời cách biệt.
Đêm chờ và đêm mong.
ĐK
Ta đã quen, quen từng hơi thở.
Quen tiếng cười và sóng mắt đưa tin
Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá.
Chưa bao giờ một phút sống xa nhau.
Thương những khi trăng tà soi xóm vắng.
Đưa nhau về anh viết thành bài ca.
Thương những khi trưa hè nghiêng nắng đổ.
Hắt hiu buồn tiếng vọng nhè nhẹ đưa.
Buồn nào hơn đêm nay.
Buồn nào hơn đêm nay.
Khi tình xuân đã úa bụi đời.
Nhiều lúc biết trách móc.
Hay giận hờn vu vơ.
Chỉ làm phí ngày thơ.
Dù rằng sau mưa bão.
Gió hiền hòa lại về.
Vẫn thấy lòng hoang vu.
Cuộc đời là hư vô.
Bôn ba chi xứ người.
Khi mình còn đôi tay. [/item] [/accordion]
Nhạc rừng được cố nhạc sĩ Hoàng Việt sáng tác năm 1951 khi ông đang là một chiến sĩ trẻ trong chiến trường miền Đông Nam bộ. Thời kỳ này cuộc kháng chiến chống Pháp của ta đang bước vào giai đoạn vô cùng gay go, ác liệt. Đời sống của người chiến sĩ cũng chịu nhiều vô vàn gian nan, thử thách. Chiến đấu ở rừng, thiếu thốn tiện nghi, lương thực, thuốc men, nguy hiểm luôn rình rập, cái chết cận kề. Song tất cả những điều đó không làm nhụt ý chí cũng như không ảnh hưởng đến tinh thần của người lính. Ta có thể hiểu vì sao qua đoạn mở đầu bài hát:
“Cúc cu! Cúc cu! Chim rừng ca trong nắng . Im nghe! Im nghe! Ve rừng kêu liên miên. Rừng hát lá lay muôn cành biếc . Lao xao, rì rào. Dòng suối uốn quanh , làn nước trôi trong xanh. Róc rách! Róc rách! Nước luồn qua khóm trúc, lá rơi, lá rơi xoay tròn nước cuốn trôi”
Bài hát viết ở nhịp ¾, âm nhạc vui tươi, trong sáng, nhịp nhàng thể hiện vẻ đẹp của rừng miền Đông Nam Bộ. Bài hát như một bức tranh sinh động, tràn đầy âm thanh của thiên nhiên. Những tiếng chim, tiếng suối, tiếng lá rừng… cùng hòa quyện vào nhau tạo nên một bản “nhạc rừng” bất tận, trong đó nổi lên hình ảnh các anh bộ đội trẻ tuổi lạc quan yêu đời, say mê ca hát và cũng rất anh dũng chiến đấu chống quân thù.
Trên đường hành quân, trước mắt người chiến sĩ bỗng hiện lên một khung cảnh thật tuyệt vời: khu rừng tràn đầy nắng sớm, cành biếc xôn xao vẫy gọi, lá lượn vòng, gió mơn man, dòng suối uốn quanh, khóm trúc điệu đàng. Cùng với những âm thanh trong trẻo, rộn rã của tiếng chim hót, tiếng ve ngân, tiếng suối chảy, tiếng gió thổi, tiếng lá rơi . . tất cả hòa trộn, ngân nga trong lòng người lính. Dường như chiến tranh đang ở một nơi nào xa lắm. Cảnh vật thật bình yên, thật đẹp, thật mộng. Nhưng hình ảnh người lính, tâm hồn người lính còn đẹp hơn:
“Có anh chiến sĩ đi qua khu rừng vắng, lắng nghe nhạc rừng, tâm hồn vui phơi phới,
Anh cười một mình rồi cất tiếng hát vang, cây rừng dội tiếng theo lời ca mênh mang”
Ta bỗng nhớ đến câu hát “Trường Sơn ơi, trên đường ta qua không một dấu chân người, có chú nai vàng nghiêng đôi tai ngơ ngác. Dừng ở lưng đèo mà nghe suối hát, ngắt một đóa hoa rừng cài lên mũ ta đi”, trong bài hát "Bài ca Trường Sơn '' của nhạc sĩ Trần Chung viết về người lính trong kháng chiến chống Mỹ.
[accordion] [item title="Xem Lời Bài Hát"] Cúc cu! Cúc cu! Chim rừng ca trong nắng
Im nghe! Im nghe! Ve rừng kêu liên miên
Rừng hát gió lay trên cành biếc
Lao xao! Rì rào! Dòng suối uốn quanh làn nước trôi trong xanh
Róc rách! Róc rách nước luồn qua khóm trúc
Lá rơi! Lá rơi! Xoay tròn nước cuốn trôi
Có anh chiến sĩ đi qua khu rừng vắng
Lắng nghe nhạc rừng tâm hồn vui phơi hới
Anh cười một mình rồi cất tiếng hát vang
Cây rừng dội tiếng theo lời ca mênh mang
Tính tang! Tính tình! Miền đông gian lao mà anh dũng
Tính tang! Tính tình hăng hái chiến đấu với quân thù
Đường xa chân đi vui bước
Lòng xuân thêm bao thắm tươi
Nhạc rừng vẳng đùa cùng nhịp bước
Hương rừng thoảng đưa hồn say sưa
(Lập lại từ đầu)
...hồn say sưa
Rừng bát ngát ôi rừng mến yêu! [/item] [/accordion]
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ cho ta cảm được tâm hồn trong sáng, yêu đời, yêu thiên nhiên, tinh thần hăng say, vui tươi của người lính. Thiên nhiên tươi đẹp đã khơi gợi trong anh bao cảm xúc rộn ràng, làm quên đi bao khó khăn , gian khổ. Hay chính tâm hồn đẹp đẽ , sáng trong của anh đã làm rạng rỡ thiên nhiên?. Anh đang hòa cùng vào thiên nhiên, anh lắng nghe, anh ngắm nhìn, anh cười và anh hát.Người lính ấy thật hồn nhiên, trong sáng và đáng yêu qúa! Chiến tranh gian khổ, mất mát, hy sinh. Không hề chi! Bởi anh hiểu và tin vào ý nghĩa của cuộc kháng chiến. Bởi anh đang khao khát diệt thù để đất nước quê hương được giải phóng.
“Tính tang tính tình. Miền Đông gian lao mà anh dũng. Tính tang tính tình, hăng hái chiến đấu chống quân thù. Đường xa chân đi vui bước, lòng quân thêm bao thắm tươi”
Tiếng nhạc rừng hay tiếng lòng anh náo nức; hương rừng ngát thơm hay tâm hồn anh ngất ngây:
“Nhạc rừng thoáng đưa cùng nhịp bước, hương rừng thoáng đưa hồn say sưa”
Thật đẹp và thật lãng mạn khi người lính hành quân trong tiếng nhạc rừng, trong hương rừng đắm say. Câu hát cuối ngân dài: “Rừng bát ngát ôi rừng mến yêu!” Cho ta thấy tình yêu thương, nâng niu, trân trọng của người lính với từng cánh rừng, từng tấc đất thân yêu của quê hương. Ta thêm hiểu vì sao người lính có thể vượt qua những hiểm nguy, những gian khổ để làm nên chiến thắng.
“Cúc cu ! Cúc cu!...Róc rách! Róc rách!..Tính tang tính tình. Nhạc rừng thoáng đưa cùng nhịp bước, hương rừng thoáng đưa hồn say sưa”. Nhạc rừng hay sự đồng điệu của tiếng lòng, tâm hồn người lính? Một bài hát chỉ đọc lên thôi mà tưởng như đã hát lên rồi. Phải chăng vì thế mà đã gần 60 năm qua, nhưng bài hát với âm điệu vui tươi, trong sáng, như chính tâm hồn người lính vẫn đi cùng năm tháng, vẫn được cất lên trong những hội diễn, những buổi giao lưu và vẫn được giới trẻ đón nhận nhiệt thành.Và để mỗi lần hát lên ca khúc Nhạc rừng là thêm một lần ta nhớ về một thời kháng chiến, thêm một lần ta hiểu hơn và yêu hơn vẻ đẹp tâm hồn của người lính. [full_width]
Đêm Đông là sáng tác nổi tiếng nhất của nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương. Vào dịp Tết năm 1939(thời gian này ông đang theo học tại Trường Thăng Long - Hà Nội), do không có tiền nên ông không thể về quê ăn Tết với gia đình. Lần đầu tiên phải ăn Tết xa nhà, ông rất buồn. Năm ấy, Hà Nội rất rét. Để chống lạnh, có bao quần áo, ông "nhồi" tất vào người. Như bản năng, ông cứ thế rời phòng trọ lững thững đi về phía Ga Hàng Cỏ, và nhớ ra là mình không có vé tàu.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương kể lại:
Khi tàu chuyển bánh, tôi cũng theo tàu đi về phương Nam, dọc theo đường Nam Bộ bây giờ. Tiếng còi tàu mỗi lúc một xa càng làm tăng thêm nỗi nhớ nhà da diết! Đến chỗ chắn tàu ở phố Khâm Thiên, tôi chợt nảy ra ý định đi tìm những người cùng cảnh ngộ với mình trong đêm nay. Phố Khâm Thiên hồi ấy có nhiều nhà hát ả đào. Tôi muốn xem trong đêm giao thừa này, có người nào không ở nhà với gia đình mà đi hát. Hoặc ca nhi nào, vì kế sinh nhai mà phải ở lại hành nghề không? Đêm ấy, có hai nhà còn để đèn ngoài cổng để chờ khách. Tôi đi qua nhà đầu tiên. Cửa mở, nhưng không có người ra. Đến nhà thứ hai thì có một ca nhi đi ra mở cửa. Nhưng khi nhìn thấy một cậu thanh niên, tuổi vừa đôi mươi, ăn mặc lôi thôi thì cô ta đã thất vọng. Khi quay trở vào, cô không quên soi mình trong tấm gương treo cạnh cửa, và đưa cánh tay trần vuốt nhẹ lên mái tóc. Tôi còn đi lang thang mãi trên nhiều đường phố Hà Nội tối hôm đó - cho đến khuya, khi thấy các bà mang hương, đèn ra cúng trước thềm nhà tôi mới quay về căn gác trọ số 10 ngõ Hội Vũ. Lên giường nằm, nhưng nỗi nhớ nhà và cảm giác cô đơn nơi đất khách khiến tôi không tài nào ngủ được. Và nảy ra ý định sáng tác một bài hát để nói lên cảm xúc và suy nghĩ của mình trong đêm giao thừa đầu tiên phải xa nhà. Tôi đã đưa vào ca khúc hình ảnh thực tế đã đập vào mắt tôi lúc đi qua phố Khâm Thiên. Đó là người ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng. Còn Thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư hoặc Cô lữ đêm đông không nhà là hình ảnh của bản thân mình - còn chinh phu, chinh phụ là những hình ảnh mượn từ trong Tiểu thuyết Thứ Bảy của Tự Lực văn đoàn rất thịnh hành lúc bấy giờ, chứ ta có đi chinh phục ai đâu mà có chinh phu để nói!
Đêm hôm ấy, bài hát mới chỉ chốt lại ở việc khổ nào cũng bắt đầu bằng điệp khúc Đêm đông, trừ câu kết thì đổi thành Có ai.... Sau một thời gian, Nguyễn Văn Thương và một học trò theo học guitar với ông tên là Kim Minh cùng trau chuốt lại lời ca, bài hát kể như mới chính thức hoàn thành.
[accordion] [item title="LỜI BÀI HÁT ĐÊM ĐÔNG"]
Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống,
đâu đây buông lững lờ tiếng chuông,
đôi cánh chim bâng khuâng rã rời
cùng mây xám về ngang lưng trời.
Thời gian như ngừng trong tê tái,
cây trút lá cuốn theo chiều mây,
mưa giăng mắc nhớ nhung tiêu điều,
sương thướt tha bay ôi đìu hiu.
[/item]
[item title="ĐÊM ĐÔNG - SAXOPHONE LÊ TẤN QUỐC"]
[/item]
[/accordion]
Rất nhiều người nghe hầu như đã thuộc lòng Đêm đông, và nếu nói về thời tiết thì không phải mùa đông nào cũng có nhiều gió, nhưng đặc biệt trong "Đêm đông" lại có rất nhiều gió và chính gió đã làm nhạc phẩm Đêm đông bất hủ với thời gian.
Trước đây, căn cứ vào giai điệu của bài hát, cũng như vào câu Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông mà có ý kiến cho rằng, bài hát được sáng tác theo chiều hướng phục vụ nhà thờ Công giáo. Nhưng theo trả lời của nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương, trích từ lá thư viết ngày 4/11/1997 của ông thì: "Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông". Tiếng chuông buông lững lờ, chỉ có thể là tiếng chuông chùa. Nhưng không cứ gì tôi phải đi ngang qua một ngôi chùa, mà chỉ cần nghe tiếng chuông; thường những người tu tại gia, khi niệm kinh buổi chiều, vẫn thỉnh thoảng gõ chuông từ một gác thờ nào đó. Vì tôi đi từ nhà ra Ga Hàng Cỏ, qua phố Khâm Thiên rồi đi lang thang khắp các nẻo đường trước khi trở về gác trọ thì có thể nghe được nhiều lần tiếng chuông ấy lững lờ buông. Còn nếu tiếng chuông nhà thờ thì phải dùng chữ chuông đổ, chứ không thể dùng buông lững lờ được.
Theo lời nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương, lúc bài hát ra đời chỉ mới có các nhịp điệu như Foxtrot, Valse, Tango,... mãi sau năm 1950 mới có Slow Rock. Lúc ban đầu Đêm đông mang giai điệu Tango. Chính ca sĩ Bạch Yến đã đổi Đêm đông từ Tango sang Slow Rock. Trong thư của nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương kể về việc lần đầu tiên ông gặp ca sĩ Bạch Yến tại Pháp năm 1982, ông viết: Tôi muốn nói là cám ơn Bạch Yến rất nhiều về sự đóng góp đầy ý nghĩa trong cách thể hiện tác phẩm của tôi. Và cũng đã từ lâu, sau khi nghe băng của Bạch Yến hát, tôi đã bỏ chữ "Tango" để thay vào đó là "Slow Rock".
[full_width]
Nếu ngày mà mình gặp nhau là Duyên may và ngày mình chia tay nhau cũng là định mệnh. Tháng tư về với những chùm hoa bằng lăng tím biếc ngoài ngõ,rồi tháng tư bỏ quên như gió vô tình.Để vòng tay gió không bao giờ ôm trọn hết một nỗi nhớ. Gió đến rồi gió đi.đôi lúc gió cũng không nhớ những gì về nơi gió đến.
Hạnh phúc là gì em có biết không ?
Đó có thể là đam mê và là sở thích của riêng mình. Một thứ hạnh phúc không thể nào đánh đổi mà người đời thường gọi là niềm vui. Bởi Ai cũng có một ai đó cho riêng mình, ai đó cũng có một giấc mơ cho riêng mình. Ai đó cũng có một mối tình thoáng đi qua trong cuộc đời mình. Tôi biết quá khứ là không thể nào thay đổi được.
Quá khứ cũng là một phần cuộc sống mà tôi và ai đó đã từng trải qua. Dại khờ nông nổi cũng như ngọt ngào sâu lắng đầy thiết tha lưu luyến…
Tất cả dù muốn hay không giờ cũng đã thuộc về quá khứ mà người ta nói quá khứ cũng là một kỷ niệm, đôi khi còn là một vết thương, một vết thương lòng đã lành nhưng mãi mãi cũng là vết sẹo không bao giờ liền. Đã là một vết thương khi trái gió trở trời sẽ thổn thức và đau nhói đến chạnh lòng. Khi quá khứ là nỗi đau thì hiện tại cũng là niềm Hạnh phúc. Đó có phải là hạnh phúc phải không em ?
Có đôi khi vết thương cũng nhói đau khi ai đó vô tình chạm phải.Trong những khi ấm êm, khi đau khổ, có khi đang bình yên cũng thấy nhức nhối về một nỗi đau. Nỗi đau kỷ niệm đã trở thành niềm an ủi cho chính mình cũng là một niềm hạnh phúc không thể nào quên được.
Nếu cảm xúc là vô tội thì nỗi đau cũng trở thành vô nghĩa. Tôi không biết cảm giác yêu một người và thương một người là như thế nào? Để rồi khi xa đã trở thành một nỗi nhớ cho cả một đời người đó có phải là hạnh phúc. Liệu quá khứ có thể mãi mãi ngủ yên trong hố sâu của kỷ niệm?
Hạnh phúc là một ngày nào đó đi bên ai đó mà lại nhớ đến ai đó đến nao lòng và quay quắt về một kỷ niệm đã thoáng qua trong đời. Một ngày của một lần nắm tay ai đó mà lại mơ hồ hơi ấm bàn tay ai đó của một thời dại khờ và nông nỗi.
Đó cũng là một niềm hạnh phúc khi xa người mà vẫn nhớ đến người.Một thời của nông nỗi để rồi mãi miết đi tìm hạnh phúc mà ngày xưa đã có kỷ niệm ngọt ngào thiết tha và lắng đọng đến chạnh lòng. Một thứ hạnh phúc mong manh ngày xa xưa.Để rồi bất chợt khẽ gọi tên ai đó ơi mà cứ ngỡ như ngày hôm qua vẫn còn đâu đó ở trong góc khuất nào đó trong tâm hồn mình.
Có phải giờ đây tôi phải bắt đầu một con đường không có ai đó,để rồi vẫn thấy niềm hạnh phúc luôn lung linh trong từng nỗi nhớ… Tâm hồn luôn mang một nỗi nhớ bình yên về một ai đó đã thoáng qua trong đời. Yêu và được yêu,đó là điều hạnh phúc nhất trong tình yêu. Kể cả lúc xa khi không còn thuộc về nhau nữa. Mãi mãi mất nhau trọn đời.
Đó cũng là một thứ Hạnh phúc phải không em ?
[accordion]
[item title="XEM BẢN COVER TIẾNG VIỆT"]
Khi nghĩ về một đời người, tôi thường nghĩ về rừng cây”... mỗi lần nghe lại bài hát này tôi lại cảm thấy tiếc nuối một điều gì đó, vì có một khoảng thời gian tôi đã rất tự hào khi hát lên bài hát này.
Tốt nghiệp đại học xong, tôi lên làm việc tại Trung tâm Chữa bệnh Phú Văn, Phước Long - Bình Phước với mong muốn làm được việc có ích cho đời. Làm việc tại đây khoảng một tháng mà tôi phải về Sài Gòn vì việc riêng đến ba lần, cuối cùng tôi quyết định xin nghỉ việc, quay về thành phố, để lại bao nỗi trăn trở.
[accordion] [item title="Lời Bài Hát Một Đời Người Một Rừng Cây"] Khi nghĩ về một đời người tôi thường nhớ về rừng cây. Khi nghĩ về rừng cây tôi thường nhớ về nhiều người. Trẻ trung như cụm hoa hồng, hồn nhiên như ngàn ánh lửa chiều hôm khi gió về.
Cây đã mọc từ thủa nào trên đồi núi thật cằn khô, cây có hiểu vì sao, chim thường kéo về làm tổ, và em như cụm lan mọc từ những cành cổ thụ già kia.
Và tôi vẫn nhớ hoài một loài cây, sống gần nhau thân mới thẳng. Có một cây là có rừng, và rừng sẽ lên xanh, rừng giữ đất quê hương.
Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ giành phần ai? Ai cũng một thời trẻ trai, cũng thường nghĩ về đời mình. Phải đâu may nhở, rủi chịu, phải đâu trong đục cũng đành. Phải không em ? Phải không anh?
Chân lý thuộc về mọi người, không chịu sống đời nhỏ nhoi. Xin hát về bạn bè tôi, những người sống vì mọi người. Ngày đêm canh giữ đất trời, rạng rỡ như rừng mai nở ngày xuân. [/item] [/accordion]
Khác với tôi, Hải Đăng- bạn tôi quyết định gắn sự nghiệp với mảnh đất này, từ bỏ bao nhiêu cơ hội, điều kiện tốt đẹp ở thành phố để lên sống giữa núi rừng cùng bao nhiêu người mắc các tệ nạn xã hội. Với ước mong tạo niềm tin và giúp những học viên cai nghiện vượt qua những cám dỗ, chiến thắng bản thân để trở về hòa nhập với cộng đồng. Công việc thật khó khăn, biết bao người đã lên đây rồi lần lượt ra về, trong đó có cả tôi.
Giữa môi trường hết sức khắc nghiệt như thế, Đăng vẫn vui vẻ tươi cười “hồn nhiên như ngàn ánh lửa chiều hôm, khi gió về”, tôi khâm phục Đăng lắm. Đúng, “ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai! Ai cũng một thời trẻ trai, cũng từng nghĩ về đời mình phải đâu may nhờ rủi chịu, phải đâu trong đục cũng đành, phải không anh, phải không em?”. Câu hỏi cứ xoáy vào lòng tôi, không phải ai cũng chịu hy sinh như thế. Vì vậy, tôi càng quý mến và khâm phục Đăng hơn, khâm phục nghị lực, chịu thương chịu khó và sự hết mình vì cộng đồng của Đăng.
“Cây đã mọc từ thuở nào, trên đồi núi thật cằn khô?”. Bình Đức lúc mới bắt đầu cũng vậy Đăng nhỉ, dân cư thưa thớt chỉ toàn là đồi núi, tình cảm và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Những khó khăn đó đã khiến mọi người từ chối lên mảnh đất cằn khô và môi trường đầy những hiểm nguy. “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai!”. Nhờ có những người như Đăng nên cây đã mọc được ở nơi này, tình cảm con người cũng dần ấm lên, bao nhiêu người đã tìm lại được niềm tin trong cuộc sống, điều đó thật ý nghĩa và đáng quý biết bao.
“Chân lý thuộc về mọi người, không chịu sống đời nhỏ nhoi. Xin hát về bạn bè tôi, những người sống vì mọi người, ngày đêm canh giữ đất trời, rạng rỡ như rừng mai nở... chiều xuân!”. Tôi đã thật tự hào về Đăng, đời cần biết bao những con người như thế. Cảm ơn nhạc sĩ Trần Long Ẩn đã sáng tác một ca khúc hay cho đời.
[full_width]
Có phải chỉ cần đong đủ yêu thương là ắt sẽ chờ đợi mà không oán thán hay cảm thấy mệt mỏi? Nhưng thật ra mà nói, có mấy ai phải chờ đợi mà không thấy mệt mỏi đâu? Đừng bắt ai đó phải chờ đợi quá lâu, anh à! Chờ đợi giống như một cái gì đó khoét sâu vào trái tim người ta, đục hy vọng chảy ra cho đến khi cạn sạch, như một cái gì đó mài mòn tất cả sự tự tôn, lòng kiên nhẫn, niềm tin và cả tình yêu.
Kỳ thực, việc chờ đợi quá lâu có thể giết chết mọi mối quan hệ. Để rồi một ngày nào đó bỗng chốc cảm thấy, thời gian trôi đi không dấu vết, việc chờ đợi bắt đầu trở thành vô vọng khi đến một dấu vết nhỏ nhoi của ai kia cũng chẳng thể trông thấy. Cảm giác tuyệt vọng và hoang mang khi đó, có lẽ chỉ ai đã trải qua mới hiểu.
Vậy nên, nếu yêu ai đó thật lòng, đừng bắt họ chờ đợi quá lâu, bởi vì ngoảnh đi ngoảnh lại, đến khi chúng ta nhận ra để rồi tìm về, có thể sẽ không bao giờ thấy họ nữa.
Không ai có nghĩa vụ phải chờ đợi ai trong cuộc sống này, mọi sự chờ đợi đều là tự nguyện. Nhưng khi sự tự nguyện đó biến dần thành gánh nặng, chẳng ai có thể mãi mãi sống một cuộc sống mà mãi mãi chỉ đứng yên trông ngóng?
Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi trong đầu xuất hiện trăm ngàn câu hỏi, khi những đáp án giả định chồng chéo trong đầu, vẫn phải cố huyễn hoặc bản thân, rằng người ấy sẽ quay lại.
Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi phải đối diện với hiện thực khốc liệt. Để rồi dần dần nhận ra, mình chẳng là gì trong trái tim người ấy.
Chờ đợi ai đó, mài mòn nỗi nhớ, mài mòn cảm xúc, cho đến khi tất cả đã hao kiệt, để rồi việc trở về mà bấy lâu vẫn ngóng đợi hóa ra chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Người ta vẫn hy vọng vào một điều gì đó mà kiên nhẫn thực hiện nó cho đến tận cùng, nhưng người ta cũng không thể nào đem hy vọng đổ vào hố sâu, khi những bóng lưng không hề biết quay lại, khi những trái tim không hề biết trân trọng sự chờ đợi, khi mọi nỗ lực và cố gắng đem ra đều bị lãng quên, khi tình cảm bị ruồng bỏ. Chờ đợi giống một con dao sắc nhọn, cứ cứa dần vào cơ thể, để lại những vết cắt không thể liền sẹo.
Vẫn biết rằng, nếu yêu thương đủ lớn thì chờ đợi chỉ là một cách thử thách tình cảm, trải qua thời gian, điều gì là bền vững đích thực thì sẽ ở lại. Nhưng có cách thức ngu ngốc nào lại bắt người mình yêu đốt hy vọng, chờ đợi lâu đến thế?
Riêng việc chờ đợi thôi đã khiến bất cứ ai cũng đều cảm thấy mệt mỏi, thì việc bắt sự chờ đợi ấy phải trải qua thời gian là việc làm tàn nhẫn nhất. Thà rằng cứ thẳng thắn mà buông tay, thà rằng đừng gieo bất cứ một tia hy vọng nào ngay từ đầu, thì sẽ không ai phải chịu những tổn thương quá lớn.
Tình yêu đã ra đi, dùng cách nào cũng không thể tìm lại, người đã cạn niềm tin, dù đuổi theo kéo lại cũng sẽ không quay về…
[full_width]
Đôi khi, đôi khi... những gì chúng ta cho là hay ho nhất lại chẳng là gì cả. Cho đến một ngày, chúng ta có đủ trải nghiệm mới nhận ra đâu mới là cái hay, cái đẹp. Bài hát When You Tell Me That You Love Me với tôi cũng vậy. Dường như sự nổi lên của các ca sĩ trẻ khiến tôi trong một phút giây nào đó đã "lầm" mà cho rằng đó mới thực sự là bản nhạc hay. Cho đến khi tôi mất cả đêm để nghe ca khúc này qua giọng ca Julio Iglesias ft Dolly Parton và người ca sĩ hát cùng anh, tôi mới cảm được cái hay, cái đẹp và vẻ đẹp trong mỗi giọng hát. Tôi hiểu rằng, trong rất nhiều năm qua, sở dĩ họ vẫn được nhắc đến đều có lý do cả.
[accordion] [item title="Xem lời bài hát When You Tell Me That You Love Me - Julio Iglesias"]
When You Tell Me That You Love Me
Lời dịch bài hát
I wanna call the stars
Down from the sky
I wanna live a day
That never dies
I wanna change the world
Only for you
All the impossible
I wanna do
I wanna hold you close
Under the rain
I wanna kiss your smile
And feel the pain
I know what’s beautiful
Looking at you
In a world of lies
You are the truth
And baby
Everytime you touch me
I become a hero
I’ll make you safe
No matter where you are
And bring you
Everything you ask for
Nothing is above me
I’m shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me
I wanna make you see
Just what I was
Show you the loneliness
And what it does
You walked into my life
To stop my tears
Everything’s easy now
I have you here
And baby
Everytime you touch me
I become a hero
I’ll make you safe
No matter where you are
And bring you
Everything you ask for
Nothing is above me
I’m shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me
In a world without you
I would always hunger
All I need is your love to make me stronger
Anh muốn gọi xuống những vì sao
Toả ánh sáng nơi trời cao xanh thẳm
Anh muốn sống những tháng ngày vô tận
Những tháng ngày chẳng biết đến ngày mai
Anh muốn thay đổi cả thế giới này
Chỉ là để dành riêng cho em đấy
Tất cả những gì không thể thấy
Vì em… anh đều muốn được làm
Anh muốn ghì em vào lòng thật chặt
Dưới cơn mưa tầm tã triền miên
Anh muốn hôn nụ cười em tươi tắn
Muốn sẻ chia cả những nỗi muộn phiền
Anh đã biết vẻ đẹp kia đích thực
Khi anh ngắm nhìn gương mặt em yêu
Trong thế gian giả dối biết bao điều
Nhưng chân lý đời anh, chỉ riêng mình em đó
Và em yêu, mỗi khi em bên cạnh
Anh lại thành người hùng dũng mãnh
Sẽ che chở em, dù bất cứ nơi đâu
Sẽ mang cho em dù có khó đến đâu
Anh có thể vượt lên trên tất thảy
Có thể cháy hết mình như ngọn nến suốt đêm thâu
Khi em nói rằng trong tim em thực có anh đây
Anh muốn làm cho em thấy được
Hình ảnh của chính anh thuở trước
Thấy được nỗi cô đơn giá buốt
Đã bao lần giày xéo tim anh
Nhưng em đã bước vào cuộc đời anh
Chính là em đã lau đi dòng lệ
Chẳng còn gì là khó khăn nữa với anh
Chỉ cần em ở bên anh, em nhé
Và em yêu, mỗi khi em bên cạnh
Anh lại thành người hùng dũng mãnh
Sẽ che chở em, dù bất cứ nơi đâu
Sẽ mang cho em dù có khó đến đâu
Anh có thể vượt lên trên tất thảy
Có thể cháy hết mình như ngọn nến suốt đêm thâu
Khi em nói rằng trong tim em thực có anh đây
Khi thế gian này không có dáng hình em
Anh luôn thấy mình biết bao thiếu thốn
Tình yêu của em, là tất cả những gì anh mong muốn
Bởi ấy chính là nguồn sức mạnh của đời anh
[/item] [/accordion]
Trong màn đêm phủ kín, song hành cùng những suy nghĩ của mình là ca khúc When You Tell Me That You Love Me - Julio Iglesias. Tôi chẳng thể cưỡng lại sự hấp dẫn mà ca khúc đang lay động mình, tôi trỗi dậy và bắt đầu những dòng cảm nhận đầu tiên. Tôi đã nghĩ thế này...
Anh muốn gọi xuống những vì sao
Toả ánh sáng nơi trời cao xanh thẳm
Anh muốn sống những tháng ngày vô tận
Những tháng ngày chẳng biết đến ngày mai
Anh muốn thay đổi cả thế giới này
Chỉ là để dành riêng cho em đấy
Tất cả những gì không thể thấy
Vì em… anh đều muốn được làm
Người xấu hơn em trên thế gian này có rất nhiều. Người tốt và đẹp hơn em trên thế gian này lại càng không thiếu. Nhưng người giống như em thì cả vũ trụ này hoàn toàn không có. Anh thật may mắn vì cuối cùng anh cũng tìm thấy em giữa muôn người. Anh hiểu và chấp nhận, rằng có những người anh chỉ có thể giữ họ trong tim, chứ không phải là trong cuộc đời này. Thật khó để có thể xóa nhòa hình ảnh của họ trong trái tim anh, nhưng anh có thể chống lại tất cả bằng những ký ức mà anh và em đã và đang có. Từ khi quen em, anh biết mình có thể tiếp tục sống vui, chứ không phải sống vùi trong tuyệt vọng, đau khổ cho những cuộc tình hôm qua.
Niềm tin đôi khi lại trở thành thứ tín ngưỡng duy nhất mà nếu như không bấu víu vào nó thì anh cũng chẳng còn nơi nào có thể cứu rỗi được sự bất an của bản thân mình. Thà xa nhau một thời gian mà có nhau cả đời. Còn hơn bên nhau một thời, mà cuối cùng mỗi người đi về một hướng.
Bao nhiêu nỗi nhớ để được gọi là yêu? Bao nhiêu chờ đợi để đổi một tình yêu chân thành? Bao nhiêu chân thành để chứng minh cho tình yêu duy nhất? Không bao giờ là đủ cả. Anh chẳng thể giữ cho trái tim của mình luôn nguyên vẹn cho đến ngày gặp em. Bởi người thứ nhất có thể không cần nó. Người thứ hai cũng không màng. Nhưng em đã đến và cho anh thấy, tình yêu là thứ cần phải trân trọng và giữ gìn một cách đúng nghĩa.
Anh chẳng thể hái sao hay lôi kéo vầng trăng để một lần em giữ lấy. Anh cũng chẳng phải là người đàn ông tài giỏi hay có gì hơn người. Thứ duy nhất anh có chỉ là sự chân thành và một lòng đặt yêu thương của mình nơi bàn tay em. Anh hy vọng em sẽ nắm lấy, giữ chặt và trân quý mối lương duyên này.
Anh muốn ghì em vào lòng thật chặt
Dưới cơn mưa tầm tã triền miên
Anh muốn hôn nụ cười em tươi tắn
Muốn sẻ chia cả những nỗi muộn phiền
Anh đã biết vẻ đẹp kia đích thực
Khi anh ngắm nhìn gương mặt em yêu
Trong thế gian giả dối biết bao điều
Nhưng chân lý đời anh, chỉ riêng mình em đó
Có xa nhau anh mới cảm nhận được những cái ôm thường ngày ấm áp như thế nào. Chỉ muốn ôm, muốn ghì chặt em vào trong lồng ngực đang tỏa ra từng hơi ấm. Muốn lại một lần cùng em đi trên những con đường với vòng tay siết chặt của em. Và khi những cơn mưa chiều ập đến, chúng ta lại vội vã quay đầu chạy đua cùng cơn mưa, chạy mệt thì chúng ta lại lẩn vào một gian nước mía để mà trú mưa. Mỗi lần như vậy, nhìn vẻ mặt cùng những hạt mưa thấm ướt khuôn mặt, cái lý trí vốn có của anh nhũn mềm ra mà thay vào đó là những ánh nhìn như muốn ôm trọn để vỗ về em.
Không ai biết mọi thứ trong đầu anh đang diễn ra như thế nào. Đó là điều anh luôn thầm giấu kín. Nhưng với em thì khác, những gì trái tim anh mách bảo, anh muốn thể hiện nhiều hơn là trông chờ mà đáp lại những yêu thương đến từ phía em. Có lẽ anh sẽ là một kẻ ngốc khi luôn nói rằng anh chẳng thấy vẻ đẹp nào từ em. Sự thật là, đó là một trong rất nhiều điều anh đã gạt em. Bởi ngay từ giây phút đầu gặp em, anh biết, rồi từ đây anh sẽ chẳng gặp một ai cho anh sự thu hút nhiều như vậy nữa. Có người nói:
“Tình yêu chân chính được ví như bóng ma: Ai nấy đều nói đến, nhưng ít người trông thấy.” Nếu bạn yêu một người nào đó… Đừng đợi đến ngày mai để nói cho người ấy biết… Bởi lẽ… Ngày mai có thể bạn sẽ là người đến sau.Có những sự chờ đợi là vô nghĩa … Nhưng cũng có những con người sống chỉ để đợi chờ … Đó là hạnh phúc… Liệu đến bao giờ, trái tim mình có thể lại yêu một ai đó, nhiều như ta đã từng yêu. Liệu có khi nào, ta sẽ lại tin một ai đó, nhiều như ta đã từng tin?…
Đằng sau mỗi bài hát con gái hát… – là một câu chuyện chưa kể … Đằng sau mỗi lần con trai say… – là nhiều niềm đau chưa nói...
Và em yêu, mỗi khi em bên cạnh
Anh lại thành người hùng dũng mãnh
Sẽ che chở em, dù bất cứ nơi đâu
Sẽ mang cho em dù có khó đến đâu
Anh có thể vượt lên trên tất thảy
Có thể cháy hết mình như ngọn nến suốt đêm thâu
Khi em nói rằng trong tim em thực có anh đây
Khi thế gian này không có dáng hình em
Anh luôn thấy mình biết bao thiếu thốn
Tình yêu của em, là tất cả những gì anh mong muốn
Bởi ấy chính là nguồn sức mạnh của đời anh
Anh nghĩ rằng có rất nhiều ca từ bài hát có thể nói hộ lòng anh. When You Tell Me That You Love Me chỉ là một trong số đó. Sở dĩ anh chọn những bài hát, vì với những bài hát, anh nghĩ rằng đó sẽ luôn là những niềm vui, những vẻ đẹp đang chờ anh và em khám phá. Chẳng có gì tuyệt bằng trên những nẻo đời chúng ta luôn có đôi. Liệu có gì đáng để sợ nữa khi sự sống còn chúng ta vốn đã đặt vào trong tay nhau. Anh nghĩ sẽ là một thảm họa nếu một ngày nào đó anh không còn thấy hình bóng em nữa. Sẽ là sự thiếu thốn lớn nếu trái tim anh mỗi ngày không được đong đầy bởi ánh mắt yêu thương và quan tâm lo lắng của em. "Tình yêu của em chính là những gì anh mong muốn, bởi đó chính là nguồn sức mạnh của đời anh".
[full_width]
Roxette là một nhóm nhạc Thụy Điển, có những bản nhạc tình ca ngây ngất như Listen to your heart, Spending my time, Queen of rain… và đặc biệt là It must have been love trong phim Pretty Woman. Những bản nhạc sôi động như The look, Joyride, How do you do giúp nhóm đa dạng hóa âm nhạc của mình.Nhóm có một khoảng lặng dài, giữa khoảng lặng là sự trỗi dậy của bài Listen to your heart được nhóm D. H. T. cover thành một bản nhạc dance cực kỳ thịnh hành trong các club!
[accordion] [item title="Xem phiên bản Dance của D.H.T"]
[/item] [/accordion]
Listen to your heart được phát hành lần đầu tiên năm 1988 tại Thụy Điển trong đĩa đơn Look Sharp!. Sau đó, bài hát nhanh chóng leo lên những vị trí cao trong các bảng xếp hạng ở Canada, Billboard Hot 100 vào tháng 9 năm 1989. Bài hát được viết bởi Gessle và Mats MP Persson.
Với bài hát này, người ta thường gọi với cái tên thân thương là Roxette song
[accordion][item title="Xem lời bài hát "]
Listen to your heart
Hãy lắng nghe trái tim mình
I know there's something in the wake of your smile.
I get a notion from the look in your eyes, yea.
You've built a love but that love falls apart.
Your little piece of heaven turns too dark.
Listen to your heart
when he's calling for you.
Listen to your heart
there's nothing else you can do.
I don't know where you're going
and I don't know why,
but listen to your heart
before you tell him goodbye.
Sometimes you wonder if this fight is worthwhile.
The precious moments are all lost in the tide, yea.
They're swept away and nothing is what it seems,
the feeling of belonging to your dreams.
Listen to your heart
when he's calling for you.
Listen to your heart
there's nothing else you can do.
I don't know where you're going
and I don't know why,
but listen to your heart
before you tell him goodbye.
And there are voices
that want to be heard.
So much to mention
but you can't find the words.
The scent of magic,
the beauty that's been
when love was wilder than the wind.
Listen to your heart
when he's calling for you.
Listen to your heart
there's nothing else you can do.
I don't know where you're going
and I don't know why,
but listen to your heart
before you tell him goodbye.
Listen to your heart
when he's calling for you.
Listen to your heart
there's nothing else you can do.
I don't know where you're going
and I don't know why,
but listen to your heart
before you tell him goodbye.
Tôi biết có điều gì đó trong nụ cười run rẩy của em
Tôi hiểu cái ý định trong ánh nhìn của em
Em đã đắp xây một tình yêu nhưng tình yêu đó tan vỡ
Mảnh thiên đừơng bé nhỏ của em trở thành bóng đêm
Xin hãy lắng nghe trái tim em
Khi anh ta gọi em
Xin hãy lắng nghe trái tim em
Em chẳng còn có thể làm gì khác
Tôi không biết em sẽ đi về đâu
Và tôi không biết tại sao
Nhưng hãy lắng nghe trái tim em
Trước khi em nói lời chia tay với anh ấy
Đôi khi em tự hỏi cuộc chiến này có đáng cho
Những giây phút quý giá đã mất trong làn sóng giận dữ
Chúng quét sạch và chẳng còn gì là có vẻ như
Cảm xúc thuộc về những giấc mơ của em
Xin hãy lắng nghe trái tim em
Khi anh ta gọi em
Xin hãy lắng nghe trái tim em
Em chẳng còn có thể làm gì khác
Tôi không biết em sẽ đi về đâu
Và tôi không biết tại sao
Nhưng hãy lắng nghe trái tim em
Trước khi em nói lời chia tay với anh ấy
Và có những tiếng nói
Cần được lắng nghe
Nhiều điều cần đựơc đề cập đến
Nhưng em không thể tìm ra lời diễn đạt
Mùi hương của sự thần diệu
Sắc đẹp đã từng hiện hữu
Khi tình yêu hoang dại hơn cả bão táp
Xin hãy lắng nghe trái tim em
Khi anh ta gọi em
Xin hãy lắng nghe trái tim em
Em chẳng còn có thể làm gì khác
Tôi không biết em sẽ đi về đâu
Và tôi không biết tại sao
Nhưng hãy lắng nghe trái tim em
Trước khi em nói lời chia tay với anh ấy
Xin hãy lắng nghe trái tim mình...
Tôi không biết em sẽ đi về đâu
Và tôi không biết tại sao
Nhưng hãy lắng nghe trái tim em
Trước khi em nói lời chia tay với anh ấy
[/item][/accordion]
Per Gessle, một trong hai tác giả của bài hát đã nói: "Đây là một bản Ballad mà với nó, chúng tôi cố gắng để có thể tái hiện và làm nổi bật lên chất FM-Rock của Mỹ, nghe thì có vẻ phi lý. Nhưng những gì chúng tôi muốn nhìn thấy... thì nay chúng tôi đã có thể cảm nhận và nắm giữ."
Marie Fredriksson nói thêm: "Nghe có vẻ là hoang đường, nhưng thực sự đây là ca khúc thứ hai xếp vị trí thứ nhất tại Mỹ".
Ca khúc là một trong những bản Pop Ballad thực sự nổi bật cuối thập niên 80. Nhiều bạn đọc cho rằng: "Khi tôi xem nó, nó đánh trúng tâm trong trái tim tôi, và tôi vẫn chưa hoàn toàn tìm ra lý do tại sao."
Tôi nghĩ rằng bản thân mình cũng bị thu hút và chinh phục ngay từ lần đầu nghe ca khúc này. Ngay từ những ca từ đầu tiên của bài hát
Tôi biết có điều gì đó trong nụ cười run rẩy của em
Tôi hiểu cái ý định trong ánh nhìn của em
Em đã đắp xây một tình yêu nhưng tình yêu đó tan vỡ
Mảnh thiên đừơng bé nhỏ của em trở thành bóng đêm
Khi người ta đau khổ, người ta thường khóc. Nhưng để có một nụ cười "run rẩy" còn khó hơn rất nhiều. Dường như tất cả thế giới là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt. Người ta càng tâm huyết xây đắp cho một điều gì, thì khi sụp đổ càng bi thương đến tột cùng. "Mảnh thiên đường" sẽ chỉ là màn đêm khi tôi dần khép chặt đôi mi.
Tôi không biết em sẽ đi về đâu
Và tôi không biết tại sao
Nhưng hãy lắng nghe trái tim em
Trước khi em nói lời chia tay với anh ấy
Điều đáng sợ ở cuộc sống chính là bản thân vào một ngày, đứng giữa những con phố mà bản thân lại chẳng biết đi về đâu. Có nhà nhưng chẳng thể về, vì nới đó hình như không còn thuộc về mình nữa. Tôi rất sợ cảm giác đó, tôi cứ đi, đi mãi đi mãi, nhưng luôn tự hỏi sẽ đi về đâu? Đó thực sự là thời khắc khó khăn để có thể đưa ra một quyết định nào đó, khi mà cánh cửa trở về không là điểm đến mà tôi muốn đi. Tôi không biết tại sao, tôi cố lắng nghe những gì trái tim mình mách bảo, nhưng vô vọng. Bởi nơi tôi thường ngày muốn trở về nhất bây giờ chẳng còn chút quyến luyến nào khiến tôi muốn trở về.
Listen to your heart, lời ca ấy lặp đi lặp lại bao nhiêu lần thì thời khắc bơ vơ ấy, cũng vang vọng trong tôi bấy nhiêu lần. Tôi chẳng thể ngăn chặn những xúc cảm cứ trào dâng khi nhịp độ bài hát lên cao. Tôi lặng mình đi, cổ họng cứ nghẹn ngào và tôi với tôi trong một góc nhỏ trong quán cafe quen thuộc. Hãy lắng nghe trái tim mình, Hãy lắng nghe trái tim mình,... tôi cũng không nhớ từ khi biết đến cụm từ đó, thì cuộc đời tôi đã bao lần được mách bảo rằng "Hãy lắng nghe trái tim mình!".
Tôi thích những bài hát có nhịp điệu như thế. Tôi không xác định được chính xác thứ giai điệu mình ưa nghe đó là gì cho đến khi tôi quen một người bạn, đó là một tay trống Jazz giỏi. Những bản Ballad pha chút Rock&Roll, những bài hát trên nền điệu trống Slow Rock luôn là nguồn cảm hứng nhẹ dịu, thứ âm thanh mà tôi yêu thích nhất.
Sau rất nhiều năm, Listen to your heart - Roxette vẫn luôn giữ một vị trí cao trong lòng người yêu âm nhạc, đặc biệt là những người sống trong hoàn cảnh bài hát ra đời. Còn với tôi, nó đã theo tôi trong một thời gian dài và sẽ còn tiếp diễn cho đến khi tôi không còn có thể "lắng nghe trái tim mình" nữa.
[full_width]
Vào buổi tối ngày 22 tháng 9 năm 1963, bốn chàng trai trẻ lên ô tô đi từ thành phố Majadahonda đến thành phố Madrid, Tây Ban Nha. Cả bốn người là bạn tốt của nhau và cùng tận hưởng một chuyến đi đêm, đó cũng là chuyến đi họ không bao giờ quên được.
Julio là một trong bốn người ngôi trên xe tối hôm đó. Mơ ước của anh là trở thành cầu thủ đóng đá chuyên nghiệp, để được chơi cho đội bóng mà anh yêu thích từ khi còn bé- Real Madrid.
Anh đã nuôi dưỡng ước mơ, theo đuổi nó khi mới lên vài tuổi và ước mơ đó vừa chớm thành hiện thực. Anh có tiềm năng dồi dào và nổi nên như một thần đồng. Real Madrid vừa ký hợp đồng với Julio vào vị trí thủ môn và anh được kỳ vọng sẽ trở thành thủ môn số một trong đội tuyển quốc gia Tây Ban Nha. Cuộc đời không thể tuyệt hơn với Julio, anh là một ngôi sao đang lên, cho đến buổi tối hôm ấy, khi anh bước lên chiếc xe cùng các bạn của mình. Như thế định mênh đã an bài, ước mơ của anh kết thúc vào cái đêm định mênh đó.
Tầm 2 giờ sáng, chiếc xe chở Julio và mấy người bạn gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Julio tỉnh lại trong bênh viện Eloy Gonzalo ở Madrid và phát hiện ra mình bị liệt nữa người. Các bác sĩ nói rằng anh sẽ nằm trên gường mười tám tháng với hy vọng phần xương sống bị tổn thương có cơ may lành lại. Ngay cả thế, chuẩn đoán bệnh tình của anh cũng không có gì sáng sủa. Không có gì chứng tỏ việc Julio có thể đi lại được. Nhưng có một điều chắc chắn, sự nghiệp bóng đá của anh đã chấm dứt.
Hằng đêm, suốt mười tám tháng trong bệnh viện, Julio chỉ biết nghe đài và làm thơ- những dòng thơ buồn, trâm ngâm, trữ tình, tự vấn về thân phận con người và ý nghĩa cuộc sống. Khi đọc những dòng thơ Julio viết, một trong những nam y tá phụ trách chăm sóc anh tên là Eladio Magdaleno đã đưa cho Julio một cây ghi ta và khuyến khích anh phổ thơ thành nhạc.
Ca hát trở thành thú vui của Julio, một cách để quên đi những ngày tháng hạnh phúc khi còn là vận động viên. Nhưng, mỗi ngày trôi qua, ca hát đã trở thành niềm đam mê hơn là một trò tiêu khiển. Anh vẽ nguyệch ngoạc lên cây ghi ta để học các âm cơ bản. Sau mỗi tuần, càng nhiều chữ số xuất hiện hơn và chỉ sau một khoảng thời gian ngắn, anh đã phổ nhạc được các bài thơ của mình.
18 tháng trôi qua và Julio đã phục hồi sau chấn thương, anh quyết định quay lại Đại học Murcia để tiếp tục học của mình. Về sau, Julio sang Anh để nâng cao khả năng Anh ngữ, đầu tiên anh học ở trường Ramsgate, Kent rồi đến trường dạy ngôn ngữ Bell ở thành phố Canbridge. Thỉnh thoảng vào cuối tuần, anh biểu diễn ở quán Airport, chuyên hát lại những bản nhạc nổi tiếng thời bấy giờ của Tom Jones, Engelbert Humperdinck và The Beatles.
Khi Julio trở về quê nhà ở Tây Ban Nha, anh tìm một ca sĩ để biểu diễn các bản nhạc của anh sáng tác. Anh đem bản nhạc đầu tiên của mình đến một phòng thu ở Madrid và nhờ họ giới thiệu một ca sĩ. Người quản lý sao khi nghe Julio trình bày tác phẩm đã tỏ ra bối rối. Tại sao người như Julio lại cần một người khác hát nhạc của mình? Julio là người đàn ông đẹp trai đầy hấp dẫn với mái tóa đen tuyền, đôi mắt to màu nâu, nước da rám nắng min màng và một nụ cười có thể khiến bao phụ nữ tim đập chân run. Anh còn sở hữu một chất giọng đặt trưng, cao độ hoàn hảo. “Tại sao anh không tự hát nhạc của mình?”, người quản lý hỏi. Julio đáp, “Bởi tôi không phải là một ca sĩ”.
[accordion] [item title="Xem JULIO IGLESIAS - When You Tell Me That You Love Me"]
[/item]
[item title="Xem Lời bài hát bản Tiếng Anh Life remains the same"]
Some are born, others will die.
Some laugh, others will cry.
Water with no river bed, river with no sea,
Sorrow and glory, war and peace.
There’s always a cause to live,
a cause to strive.
There’s always for whom to suffer
and whom to love.
At the end the task doesn’t change,
though people are gone,
others who come continue their work,
life remains the same.
There are few people who are real friends
who praise you when you’re triumphing,
and if you fail they will understand you.
The good ones stay, the others go away.
There’s always a cause to live,
a cause to strive.
There’s always for whom to suffer
and whom to love.[/item]
[item title="Lời bài hát bản gốc tiếng Tây Ban Nha: La Vida Sigue Igual"]
Unos que nacen, otros morirn;
unos que ren, otros llorarn.
Aguas sin cauce, ros sin mar,
penas y glorias, guerras y paz.
Siempre hay
por qu vivir,
por qu luchar.
Siempre hay
por quin sufrir
y a quien amar.
Al final
las obras quedan, las gentes se van.
Otros que vienen las continuarn...
La vida sigue igual!
Pocos amigos que son de verdad;
cuntos te alagan si triunfando ests;
y si fracasas, bien comprenders:
los buenos quedan, los dems se van.
Siempre hay
por qu vivir,
por qu luchar.
Siempre hay
por quin sufrir
y a quien amar.
Al final
las obras quedan, las gentes se van.
Otros que vienen las continuarn...
La vida sigue igual!
Al final
las obras quedan, las gentes se van.
Otros que vienen las continuarn...
La vida sigue igual![/item]
[/accordion]
Nhưng sau cùng, Julio cũng làm theo lời khuyên của vị quản lý và biểu diễn một trong những bài hát của mình trong một cuộc thi âm nhạc tại Tây Ban Nha. Vào ngày 17 tháng 7 năm 1968, hơn 5 năm sau vụ tai nạn gần như hủy hoại cuộc đời anh, Julio giành được giải nhất tại Liên hoan ca nhạc Benidorm với bài hát La Vida Sigue Igual(Cuộc sống vẫn tiếp diễn) và ngay sau đó, anh được mời ký hợp đồng thu âm với hãng Columbia Records.
Bạn có thể đã nghe Julio hát. Bạn thậm chí có thể đang sở hữu một trong những album của anh ấy. Mặc dù người đàn ông này đã mất đi ước mơ thời niên thiếu trong một tai nạn khủng khiếp, anh vẫn tiếp tục vươn lên để trở thành nghệ sĩ có số đĩa bán chạy nhất trong lịch sử âm nhạc Mỹ La-tinh và là một cái tên nổi tiếng toàn thế giới. Người đàn ông đã mất đi những ước mơ đã tìm thấy mặt phải thông qua một ước mơ mới, lớn hơn cả điều mà anh bị tước mất. Tên anh ấy là Julio Iglesias.
Điểm khôn ngoan của Julio Iglesias là tạo tên tuổi mình khi đứng chung với những ca sĩ nổi tiếng của quốc gia sở tại dù là Ý, Pháp, Mỹ hay các xứ Trung, Nam Mỹ Châu, một kế sách hay chiến thuật độc đáo gây cảm tình mọi nơi anh đến. Tại Hoa Kỳ Julio ca duet với ca sĩ dân ca Willie Nelson qua bài ca bất hủ To All The Girls I Loved Before khi anh tung ra album 1100 Bel Air Place, rồi kế tiếp đến với nữ danh ca Dianna Ross anh ca chung qua bài tình ca All Of You; Đến bài My Love song ca cùng với danh ca Stevie Wonder, một thiên tài khiếm thị, diễn ra vào năm 1988. Những dịp như vậy liên tục tạo cho Julio đạt những big hits thêm thành công, và hốt bạc.
Julio Iglesias đã mang giọng truyền cảm thiên bẩm phục vụ giới thưởng ngoạn yêu mến tài năng của anh trên khắp hoàn vũ. Anh ca chuẩn giọng hơn 7 ngôn ngữ thông dụng, những tài năng ca đa ngôn ngữ trên thế giới thật sự không nhiều lắm. Nếu thuở ban đầu bộ môn đá banh đã cột chặt đời anh, có thể làng âm nhạc quốc tế ngày nay không có một ca nhạc sĩ tài ba, đã chinh phục hằng triệu tâm hồn say mê nghệ thuật ca hát của anh.
“Khi cánh cửa này đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Nhưng ta thường quá tiếc nuối cánh cửa đã đóng sập kia đến nỗi không để ý cánh cửa mới mở ra chờ đón mình”
Cuộc sống chỉ đầy ý nghĩa khi ta bao phủ bởi hạnh phúc của tình yêu, nó là niềm tin để sống, để tìm kiếm, để nhớ thương, tiếng nhạc dồn dập nhịp nhàng qua tiếng ghi-ta, réo rắt qua tiếng vĩ cầm, tôi nhớ, và nhớ lắm...
Niềm tin ấy lãng đãng từ ngày này sang ngày kia, niềm tin ấy bay bỗng theo tiếng nhạc thân quen từ ngày xưa vào ngày Mai, niềm tin ấy mang sự mộng mơ về một cõi thơ mộng, đẹp đẽ nhất, nhẹ nhàng và hồn sâu lắng khi nghe lại bài tình ca có nhiều kỷ niệm trong sự rung động nào đó...
[full_width]
Pink đã nói rằng "I Do not Believe You" là bài hát yêu thích nhất trong Album Funhouse của mình. Pink giải thích trên website của mình rằng, Ca từ bài hát là một lời cầu xin sự tha thứ và hòa giải sau những mâu thuẫn. Đó cũng như lời tự vấn an từ chính những suy nghĩ của mình. Rằng cô không tin, không để ý đến những gì anh đã và đang đối xử với cô, cô muốn tin đó chỉ là sự lừa gạt, chỉ là một đòn trừng phạt mà anh đang dành cho mình mà thôi". Và đây là nguyên bản những gì cô đã phát biểu:
The first thing that comes to my mind with I Don't Believe You is me standing in the vocal booth listening... Actually in the control room listening to this song, tears running down my face, just like 'fuck, really?' It's the vulnerable weak side of me that I don't let out very often. And it's [sighs], yeah it's that song. And I love it, I love it. I just love it, it's very near and dear to me.
Bài hát này cũng là cảm hứng cho một ca sĩ Trung Hoa tên là Aaron Yan Cover với cái tên Maybe You Still Love Me. Với Pink, I Don't Believe You chưa thật sự là một ca khúc thành công với việc xuất hiện với vị trí cao trong các bảng xếp hạng. Cụ thể, bài hát chưa một lần lọt vào top 40 trong bảng xếp hạng ở Anh. Ở Mỹ và Canada, tuy bán được hơn 115.000 bản bao gồm cả số liệu lượt tải trên Internet. và nó không lọt vào top Billboard Hot 100. Ở các quốc gia khác tình hình cũng không khả quan hơn.
Nó thực sự được tiếp nhận nhiều hơn và phổ biến hơn thông qua bản của anh chàng ca sĩ điển trai người Đài Loan Aaron Yan.
[accordion]
[item title="Xem bản Cover Maybe You Still Love Me - Aaron Yan"]
[/item][/accordion]
"I Do not Believe You" được đạo diễn bởi Sophie Muller, hoàn tất trong tháng Chín năm 2009 tại Los Angeles, California. Các Video và công diễn bắt đầu từ tháng 10 năm 2009.
Ngày 16 tháng 9 năm 2009 của Pink biểu diễn "I Do not Believe You" cùng với " Funhouse " trên Jimmy Kimmel Live! Cô cũng biểu diễn bài hát này vào ngày 05 tháng hai năm 2010 trên The Oprah Winfrey Show. Bài hát được cũng thực hiện trên Tour Funhouse.
Một ngày của một lần nắm tay ai đó mà lại mơ hồ hơi ấm bàn tay ai đó của một thời dại khờ và nông nỗi. Đó cũng là một niềm hạnh phúc khi xa người mà vẫn nhớ đến người. Cô gái trong bài hát cũng vậy. Dù biết những gì đang phải đối mặt phũ phàng như thế nào, thì bản thân cô cố gạt đi mà an ủi chính bản thân mình rằng:
I don’t mind it
I don’t mind at all
It’s like you’re the swing set
And I’m the kid that falls
It’s like the way we fight
The times I’ve cried
We come to blows
And every night
The passion’s there
So it’s got to be right
Right?
Em không để ý điều đó đâu
Em không để ý điều đó tí nào đâu
Giống như anh là cái xích đu
Và em là đứa trẻ đã bị té
Giống như cách mà chúng ta tranh cãi
Những lúc em khóc
Rồi chúng ta lại ái ân
Và mỗi đêm
Cảm xúc lại ùa về
Vì thế mọi chuyện phải đúng thôi
Phải không anh?
Khi người ta vừa mất đi một điều gì đó quan trọng, người ta mới nhận ra những điều đó quý giá đến nhường nào. Khi bản thân chẳng thể nào níu giữ, người ta hoang mang. Đó như một chứng bệnh hoang tưởng rằng mọi thứ chỉ là trò đùa mà thôi. Cô gái nhìn về hiện thực và không thể chấp nhận điều đó. Cô khóc, rồi lại cười, cứ thế cứ... dở khóc dở cười... như một người đang "điên loạn" vì tình yêu.
Pink là một nữ ca sĩ vô cùng cá tính. Cá tính trong cách ăn mặc, cá tính trong lối sống, đặc biệt là trong âm nhạc. Ẩn sau vẻ bề ngoài mạnh mẽ đầy kiêu hãnh, người nghe những bài hát của cô lại thấy ở cô một góc nhìn khác. Ca từ có vẻ mạnh mẽ, đâu đó vẫn có sự đằm thắm rất nữ tính và dịu dàng...
No I don’t believe you
When you say don’t come around here no more
I won’t remind you
You said we wouldn’t be apart
No I don’t believe you
When you say you don’t need me anymore
So don’t pretend to
Not love me at all
Không, em không tin anh
Khi anh nói đừng đến đây nữa
Em sẽ không nhắc anh
Anh đã nói chúng ta sẽ không chia lìa
Không, em không tin anh
Khi anh nói anh không còn cần em nữa
Vì thế xin anh đừng giả vờ
Rằng anh đã không còn yêu em tí nào hết
Sự lo sợ lên đến tột cùng khi cô cố bấu víu vào những lời hứa hẹn "sẽ không chia lìa" khi còn bên nhau. Cô lo sợ với từng lời anh nói, cô không muốn tin, muốn bịt hết lỗ tai để không phải tin những điều đó là sự thật. Anh nói "em đừng đến đây nữa... anh không còn cần em nữa,... anh không còn yêu cô một tí nào hết...". Trời ơi, có ai mà không "đắng lòng" khi nghe những lời trực tiếp, ngắn gọn xúc tích như thế chứ? Tôi giả thiết với tâm trạng người con gái như vậy mà dưới bàn tay của đạo diễn phim "Cô dâu 8 tuổi" thì sẽ thế nào? Chắc người xem MV đếm được trên mặt ca sĩ, diễn viên từng cục mụn đến từng nốt tàn nhang luÔn quá... Nghĩ thế thôi tôi không dám nghĩ nữa... Bởi rất may là MV được chỉ đạo bởi một đạo diễn người Mỹ.
Tình yêu và anh với cô là khoảng trời quá lớn, chẳng thứ gì có thể khỏa lấp sự trống trải đó trong cô lúc này. Cô vọng tưởng anh sẽ trở lại, và những điều anh nói chỉ nhằm dọa dẫm cô thôi. Anh sẽ trở lại, cô và anh sẽ lại như xưa, lại trò chuyện vui vẻ và lại ái ân như ngày nào.
Câu chuyện và sự nài nỉ của cô liệu có đánh động lòng anh, khiến anh trở về hay không thì không ai biết? Đó dường như là lời kết dang dở mà tác giả muốn mỗi người nghe viết tiếp cho câu chuyện của mình. Tiếp tục yêu, cứu vãn và hy vọng ở sự trở về của đối phương. Dù cho tâm trạng có phải trải qua trăm ngàn đớn đau, sự níu kéo ấy vẫn còn tiếp diễn khi còn có thể. Không có gì yếu đuối hay hèn kém khi cố giữ gìn tình yêu của mình cả. Để sau này, nếu mọi thứ có qua đi mà không được như ý, thì người trong cuộc hôm nay vẫn có thể kiêu hãnh mà nói với bản thân rằng: "ta đã bán tuổi xuân và làm tất cả những gì có thể để có được một tình yêu trọn vẹn, và ta không có gì phải hối tiếc cả".
Và, tình yêu vẫn tồn tại trong trái tim ngay cả khi người yêu đã biến mất.
[accordion] [item title="Xem Lời Bài Hát"]
I Don't Believe You
Em Không Tin Đâu
I don’t mind it
I don’t mind at all
It’s like you’re the swing set
And I’m the kid that falls
It’s like the way we fight
The times I’ve cried
We come to blows
And every night
The passion’s there
So it’s got to be right
Right?
No I don’t believe you
When you say don’t come around here no more
I won’t remind you
You said we wouldn’t be apart
No I don’t believe you
When you say you don’t need me anymore
So don’t pretend to
Not love me at all
I don’t mind it
I still don’t mind at all
It’s like one of those bad dreams
When you can’t wake up
Looks like you’ve given up
You’ve had enough
But I want more
No I won't stop
'Cause I just know
You’ll come around
Right?
No I don’t believe you
When you say don’t come around here no more
I won’t remind you
You said we wouldn’t be apart
No I don’t believe you
When you say you don’t need me anymore
So don’t pretend to
Not love me at all
Just don’t stand there and watch me fall
'Cause I, 'cause I still don’t mind at all
It’s like the way we fight
The times I’ve cried
We come to blows
And every night
The passion's there
So it’s got to be right,
Right?
No I don’t believe you
When you say don’t come around here no more
I won’t remind you
You said we wouldn’t be apart
No I don’t believe you
When you say you don’t need me anymore
So don’t pretend to
Not love me at all
I don’t believe
Em không để ý điều đó đâu
Em không để ý điều đó tí nào đâu
Giống như anh là cái xích đu
Và em là đứa trẻ đã bị té
Giống như cách mà chúng ta tranh cãi
Những lúc em khóc
Rồi chúng ta lại ái ân
Và mỗi đêm
Cảm xúc lại ùa về
Vì thế mọi chuyện phải đúng thôi
Phải không anh?
Không, em không tin anh
Khi anh nói đừng đến đây nữa
Em sẽ không nhắc anh
Anh đã nói chúng ta sẽ không chia lìa
Không, em không tin anh
Khi anh nói anh không còn cần em nữa
Vì thế xin anh đừng giả vờ
Rằng anh đã không còn yêu em tí nào hết
Em không để ý điều đó đâu
Em vẫn không để ý điều đó tí nào đâu
Giống như một trong những giấc mơ tồi tệ đó
Khi anh không thể thức dậy
Nhìn có vẻ như anh đã đầu hàng
Anh đã có quá đủ
Nhưng em muốn hơn thế nữa
Không, em sẽ không ngừng lại
Vì em chỉ biết rằng
Anh sẽ đến bên em
Phải không anh?
[Điệp khúc]
Xin đừng chỉ đứng đó và nhìn em gục ngã
Vì em, vì em vẫn không để ý điều đó tí nào đâu
Giống như cách mà chúng ta tranh cãi
Những lúc em khóc
Rồi chúng ta lại ái ân
Và mỗi đêm
Cảm xúc lại ùa về
Vì thế mọi chuyện phải đúng thôi
Phải không anh?